Những ngày đầu năm Quý Tỵ( 10 .02.2013
Có mấy bài viết trên Internet hay quá, chép lại
để anh em cùng đọc cho vui trong mấy ngày Tết. Vui nhưng cũng là nhắc nhở cho
chúng ta rằng:
Chẳng bao lâu nữa Mẹ sẽ không còn trên cõi đời này.
Ta sẽ không bao giờ còn nghe tiếng Mẹ nói dù đó là lời vui hay gắt gỏng; ta sẽ
không bao giờ còn được thấy Mẹ cười hạnh phúc hay khóc thầm đau đớn vì những đứa con.. Đến lúc đó thì đã là quá muộn và thật là vô
nghĩa để hiểu ra rằng: cả đời Mẹ đã vì
con, vì tương lai và hạnh phúc của những đứa con.
Nhân dịp Tết đến, cầu chúc cho tất
cả anh em ta bình an, đoàn viên và hạnh phúc. Cầu cho Cha Mẹ mạnh khỏe để được
nhìn thấy con cháu lớn lên bằng người.
Trần Đức Tiến
|
(Kính Dâng Mẹ của tôi và của bạn
với tất cả lòng thương kính)
Hương cau thơm phức ngôi sao mẹ Thơm ngát mái nhà, thơm áo cơm Con thở trong mùi thơm bát ngát Thịt da mái tóc quyện mùi thơm Nước mắt chảy xuôi ... tình mẫu tử Chảy theo nước mắt cuộn mồ hôi Mẹ đem cái chết làm nên sống Nước mắt một dòng ... vẫn chảy xuôi Ngày xửa ngày xưa thời trẻ dại Con đau rên siết mẹ sầu lo Bán đôi bông cưới mua thang thuốc Mua bánh tai heo, giấy học trò Đêm nao con khóc đòi ru ngủ Mẹ thức mỏi mòn: nhịp võng đưa Thân lạnh nằm khoanh lòng mẹ ấm Mẹ ơi ! Con lớn giữa niềm ru Nhớ ngày mẹ ốm nằm trong xó Chiếu lạnh ủ không ấm vóc gầy Đau đớn ... không hề rên siết khẽ Sợ con nghe tiếng mà buồn lây Nói làm sao hết mẹ hiền ơi ! Công đức niềm đau lẫn tiếng cười Mẹ lấy bụi đời làm phấn sáp Che dù trời nắng, đội mưa rơi Nhớ mùa cau trổ trong vườn cũ Mẹ quét lá vàng ủ lấy phân Khói trắng lên trời như tóc bạc Con ngỡ khói tóc quyện mây Tần Chiều nay dừng gót trên bờ biển Nhìn sóng bạc đầu mây trắng trôi Con ngỡ khói vườn hay tóc mẹ Bay tìm con, lạc bước giữa đường đời Mai mốt con về thăm xóm mẹ Thăm mùa cau trổ, bóng làng xưa Để rình nghe lại trong hiu quạnh Tiếng hát ngày xưa, nhịp võng đưa Con sẽ kính dâng bên gối mẹ Gói trà Tàu, gói bánh tai heo Hương cau quyện lại hai màu tóc Nước mắt đoàn viên ấm xóm nghèo ……… |
NGÀY BỐ MẸ GIÀ ĐI
Ngày bố mẹ già đi, con hãy cố gắng kiên nhẫn và hiểu giùm
cho bố mẹ. Nếu như bố mẹ ăn uống rớt vun vãi… Nếu như bố mẹ gặp khó khăn ngay
cả đến cái ăn cái mặc…Xin con hãy bao dung! Con hãy nhớ những ngày giờ mà bố mẹ
đã trải qua với con, để dạy cho con bao điều lúc thuở bé.
Nếu như bố mẹ cứ lập đi lập lại hàng trăm lần mãi một
chuyện, thì đừng bao giờ cắt đứt lời bố mẹ… mà hãy lắng nghe! Khi con còn ấu
thơ, con hay muốn bố mẹ đọc đi đọc lại mãi một câu truyện hằng đêm cho đến khi
con đi vào trong giấc ngủ… và bố mẹ đã làm vì con.
Nếu như bố mẹ không tự tắm rửa được thường xuyên, thì đừng
quở trách bố mẹ và đừng nên cho đó là điều xấu hổ.
Con hãy nhớ… lúc con còn nhỏ, bố mẹ đã phải viện cớ bao lần
để vỗ về con trước khi tắm.
Khi con thấy sự ít hiểu biết của bố mẹ trong đời sống văn
minh hiện đại ngày hôm nay, đừng thất vọng mà hãy để bố mẹ thời gian để tìm
hiểu.
Bố mẹ đã dạy dỗ con bao điều… từ cái ăn, cái mặc cho đến bản
thân và phải biết đương đầu với bao thử thách trong cuộc sống.
Nếu như bố mẹ có đãng trí hay không nhớ hết những gì con
nói… hãy để bố mẹ đôi chút thời gian để suy ngẫm lại và nhỡ như bố mẹ không tài
nào nhớ nổi, đừng vì thế mà con bực mình mà tức giận… vì điều quan trọng nhất
đối với bố mẹ là được nhìn con, đưọc gần bên con và được nghe con nói, thế thôi
!
Nếu như bố mẹ không muốn ăn, đừng ép bố mẹ!… vì bố mẹ biết
khi nào bố mẹ đói hay không.
Khi đôi chân của bố mẹ không còn đứng vững như xưa nữa… hãy
giúp bố mẹ, nắm lấy tay bố mẹ như thể ngày nào bố mẹ đã tập tềnh con trẻ những
bước đi đầu đời.
Và một ngày như một ngày sẽ đến, bố mẹ sẽ nói với con rằng…
bố mẹ không muốn sống, bố mẹ muốn từ biệt ra đi.
Con đừng oán giận và buồn khổ… vì con sẽ hiểu và thông cảm cho bố mẹ khi thời gian sẽ tới với con.
Con đừng oán giận và buồn khổ… vì con sẽ hiểu và thông cảm cho bố mẹ khi thời gian sẽ tới với con.
Hãy cố hiểu và chấp nhận, đến khi về già, sống mà không còn
hữu ích cho xã hội mà chỉ là gánh nặng cho gia đình!… và sống chỉ là vỏn vẹn
hai chữ “sinh tồn”.
Một ngày con lớn khôn, con sẽ hiểu rằng, với bao sai lầm ai
chẳng vướng phải, bố mẹ vẫn bỏ công xây dựng cho con một con đường đi đầy an
lành.
Con đừng nên cảm thấy xót xa buồn đau, đừng cho rằng con bất
lực trước sự già nua của bố mẹ.
Con chỉ cần hiện diện bên bố mẹ để chia sẻ những gì bố mẹ
đang sống và cảm thông cho bố mẹ, như bố mẹ đã làm cho con tự khi lúc con chào
đời.
Hãy giúp bố mẹ trong từng bước đi vào chiều…
Hãy giúp bố mẹ trong phút sống còn lại trong yêu thương và
nhẫn nại…
Cách duy nhất còn lại mà bố mẹ muốn cảm ơn con là nụ cười và
cả tình thương để lại trong con.
Thương con thật nhiều.
Bố mẹ"
Tác giả: PIERRE ANTOINE (Việt kiều Pháp)
Nguồn: Phạm Kông
Mẹ tôi
theo Tâm hồn cao thượng của Hà Mai Anh
Thứ năm, ngày mồng 10
Sáng nay cô giáo Đencati lại chơi, cha tôi nhận thấy tôi đã nói một câu vô lễ với mẹ tôi. Vì thế cha tôi răn tôi bằng lá thơ sau này, đọc rất cảm động.
Sáng nay cô giáo Đencati lại chơi, cha tôi nhận thấy tôi đã nói một câu vô lễ với mẹ tôi. Vì thế cha tôi răn tôi bằng lá thơ sau này, đọc rất cảm động.
"Trước mặt cô giáo của em con, con
đã tỏ ra vô lễ với mẹ con. Enricô ơi ! Lần sau không được thế nữa ! Thái độ hỗn
hào của con đã xuyên thấu trái tim cha như một mũi dao. Cha còn nhớ mấy năm
trước đây, mẹ con đã thức suốt đêm ở cạnh giường con, nghe hơi con thở, mẹ con
đã lo lắng võ người và mỗi khi nghĩ đến nỗi phải "bỏ" con thì lại sụt
sùi. Con ơi ! Con nên nghĩ đến những lúc ấy và không nên tệ với mẹ con, một
người mẹ sẽ sẵn lòng đem một năm hạnh phúc của mình để chuộc một giờ đau đớn
cho con, một người mẹ sẽ vui lòng đi ăn xin để nuôi con và sẵn lòng hy sinh
tính mệnh để cứu con sống ! Con ơi ! Trong đời con, con sẽ có những ngày buồn
rầu, thảm đạm, nhưng cái ngày buồn thảm nhất, chính là ngày con mất mẹ con.
Rồi đây, con sẽ trưởng thành, những cuộc
phấn đấu sẽ rèn con nên người mạnh mẽ. Con sẽ không bao giờ quên được hình ảnh
mẹ con và con sẽ ước gì lại được nghe thấy tiếng êm ái và trông thấy nét mặt
hiền từ của mẹ con, ví dù lớn đến mực nào, khoẻ đến mực nào, con vẫn thấy là
một đứa trẻ chơ vơ và yếu đuối. Con sẽ hồi tưởng lại những lúc đã làm cho mẹ
con phải mếch lòng mà con buồn. Lòng hối hận sẽ cắn rứt con. Hình ảnh dịu dàng
và từ ái của mẹ con sẽ làm cho con thêm rầu rĩ. Con nên nhớ rằng lòng hiếu thảo
là một bổn phận thiêng liêng của con người. Kẻ nào giày xéo lên chữ hiếu là kẻ
khốn nạn. Quân giết người nếu biết tôn kính cha mẹ, cũng còn một điểm thành
thực trong tâm ; con người dù sang trọng tuyệt vời, nếu làm rầu lòng mẹ, xúc
phạm đến mẹ, cũng là kẻ không có nhân cách.
Enricô ơi ! Con van mẹ con đi, để mẹ con
hôn con cho cái hôn ấy xoá sách vết vô ơn ở trên trán con. Con ơi ! Lòng cha
vẫn yêu con, vì con là mối hy vọng quý báu nhất đời của cha, nhưng cha thà
không con còn hơn là có đứa con ở bạc với mẹ !" Cha con.
Bài diễn văn hay nhất mọi thời đại
Thưa quý ngài hội thẩm!Người bạn tốt nhất mà con người có được trên thế giới này có thể một ngày nào đó hóa ra kẻ thù quay lại chống ta. Con cái mà ta nuôi dưỡng bằng bao nhiêu sức lực và khổ cực với tình thương yêu hết mực, rồi ra, có thể là một lũ vô ơn. Những người mà ta thương yêu, giúp đỡ, cưu mang, nuôi nấng nên người, một ngày nào đó cũng có thể trở thành bất nhân, bất nghĩa. Những người gần gũi, thân thiết ta nhất, những người mà ta hy sinh cả cuộc đời cũng có thể trở nên những kẻ phản bội, phụ bạc lòng tin cậy của ta. Tiền bạc mà con người có được, rồi sẽ mất đi. Nó mất đi vào đúng lúc ta cần nó nhất. Tiếng tăm của con người cũng có thể tiêu tan cùng với thời gian. Những kẻ phục vụ tôn vinh ta khi ta thành đạt sẽ là những kẻ đầu tiên ném đá vào ta khi ta sa cơ lỡ vận.
Duy có một người bạn hoàn toàn không vụ lợi mà con người có được trong thế giới ích kỷ này, người bạn không bao giờ tỏ ra vô ơn hay tráo trở. Đó là con chó của ta.
Con chó của ta luôn ở bên cạnh ta, trong phú quý cũng như lúc bần hàn, khi khỏe mạnh cũng như lúc ốm đau. Nó ngủ yên trên nền đất lạnh, dù gió đông cắt da thịt hay bão tuyết lấp vùi, miễn sao được cận kề bên chủ là được. Nó hôn bàn tay ta dù khi ta không còn thức ăn gì cho nó. Nó liếm vết thương của ta và những trày xước mà ta hứng chịu khi ta va chạm với cuộc đời tàn bạo này. Nó canh giấc ngủ của ta như thể ta là ông hoàng dù ta có là một gã ăn mày. Dù ta tán gia bại sản, thân tàn danh liệt thì vẫn còn con chó trung thành, với tình yêu nó dành cho ta như thái dương trên bầu trời. Nếu chẳng may số phận đá ta ra rìa xã hội, không bạn bè, vô gia cư thì con chó trung thành chỉ xin ta một ân huệ là cho nó được đồng hành, cho nó được làm kẻ bảo vệ ta trước hiểm nguy, giúp ta chống lại được kẻ hại ta.
Và một khi trò đời hạ màn, thần chết rước linh hồn ta đi, để lại thân xác ta trong lòng đất lạnh, khi tất cả thân bằng quyến thuộc đã phủi tay sau nắm đất cuối cùng và quay đi để sống tiếp cuộc đời của họ thì khi ấy, bên nấm mồ ta, con chó cao thượng của ta, nằm gục mõm giữa hai chân trước, đôi mắt ướt buồn vẫn mở ra, canh giấc, trung thành và chân thực ngay cả khi ta đã mất rồi.
Nguồn: Intrenet

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét