Văn học
Chủ Nhật, 23 tháng 12, 2018
Thứ Hai, 12 tháng 8, 2013
Ngày đầu năm nghĩ về Mẹ
Những ngày đầu năm Quý Tỵ( 10 .02.2013
Có mấy bài viết trên Internet hay quá, chép lại
để anh em cùng đọc cho vui trong mấy ngày Tết. Vui nhưng cũng là nhắc nhở cho
chúng ta rằng:
Chẳng bao lâu nữa Mẹ sẽ không còn trên cõi đời này.
Ta sẽ không bao giờ còn nghe tiếng Mẹ nói dù đó là lời vui hay gắt gỏng; ta sẽ
không bao giờ còn được thấy Mẹ cười hạnh phúc hay khóc thầm đau đớn vì những đứa con.. Đến lúc đó thì đã là quá muộn và thật là vô
nghĩa để hiểu ra rằng: cả đời Mẹ đã vì
con, vì tương lai và hạnh phúc của những đứa con.
Nhân dịp Tết đến, cầu chúc cho tất
cả anh em ta bình an, đoàn viên và hạnh phúc. Cầu cho Cha Mẹ mạnh khỏe để được
nhìn thấy con cháu lớn lên bằng người.
Trần Đức Tiến
|
(Kính Dâng Mẹ của tôi và của bạn
với tất cả lòng thương kính)
Hương cau thơm phức ngôi sao mẹ Thơm ngát mái nhà, thơm áo cơm Con thở trong mùi thơm bát ngát Thịt da mái tóc quyện mùi thơm Nước mắt chảy xuôi ... tình mẫu tử Chảy theo nước mắt cuộn mồ hôi Mẹ đem cái chết làm nên sống Nước mắt một dòng ... vẫn chảy xuôi Ngày xửa ngày xưa thời trẻ dại Con đau rên siết mẹ sầu lo Bán đôi bông cưới mua thang thuốc Mua bánh tai heo, giấy học trò Đêm nao con khóc đòi ru ngủ Mẹ thức mỏi mòn: nhịp võng đưa Thân lạnh nằm khoanh lòng mẹ ấm Mẹ ơi ! Con lớn giữa niềm ru Nhớ ngày mẹ ốm nằm trong xó Chiếu lạnh ủ không ấm vóc gầy Đau đớn ... không hề rên siết khẽ Sợ con nghe tiếng mà buồn lây Nói làm sao hết mẹ hiền ơi ! Công đức niềm đau lẫn tiếng cười Mẹ lấy bụi đời làm phấn sáp Che dù trời nắng, đội mưa rơi Nhớ mùa cau trổ trong vườn cũ Mẹ quét lá vàng ủ lấy phân Khói trắng lên trời như tóc bạc Con ngỡ khói tóc quyện mây Tần Chiều nay dừng gót trên bờ biển Nhìn sóng bạc đầu mây trắng trôi Con ngỡ khói vườn hay tóc mẹ Bay tìm con, lạc bước giữa đường đời Mai mốt con về thăm xóm mẹ Thăm mùa cau trổ, bóng làng xưa Để rình nghe lại trong hiu quạnh Tiếng hát ngày xưa, nhịp võng đưa Con sẽ kính dâng bên gối mẹ Gói trà Tàu, gói bánh tai heo Hương cau quyện lại hai màu tóc Nước mắt đoàn viên ấm xóm nghèo ……… |
NGÀY BỐ MẸ GIÀ ĐI
Ngày bố mẹ già đi, con hãy cố gắng kiên nhẫn và hiểu giùm
cho bố mẹ. Nếu như bố mẹ ăn uống rớt vun vãi… Nếu như bố mẹ gặp khó khăn ngay
cả đến cái ăn cái mặc…Xin con hãy bao dung! Con hãy nhớ những ngày giờ mà bố mẹ
đã trải qua với con, để dạy cho con bao điều lúc thuở bé.
Nếu như bố mẹ cứ lập đi lập lại hàng trăm lần mãi một
chuyện, thì đừng bao giờ cắt đứt lời bố mẹ… mà hãy lắng nghe! Khi con còn ấu
thơ, con hay muốn bố mẹ đọc đi đọc lại mãi một câu truyện hằng đêm cho đến khi
con đi vào trong giấc ngủ… và bố mẹ đã làm vì con.
Nếu như bố mẹ không tự tắm rửa được thường xuyên, thì đừng
quở trách bố mẹ và đừng nên cho đó là điều xấu hổ.
Con hãy nhớ… lúc con còn nhỏ, bố mẹ đã phải viện cớ bao lần
để vỗ về con trước khi tắm.
Khi con thấy sự ít hiểu biết của bố mẹ trong đời sống văn
minh hiện đại ngày hôm nay, đừng thất vọng mà hãy để bố mẹ thời gian để tìm
hiểu.
Bố mẹ đã dạy dỗ con bao điều… từ cái ăn, cái mặc cho đến bản
thân và phải biết đương đầu với bao thử thách trong cuộc sống.
Nếu như bố mẹ có đãng trí hay không nhớ hết những gì con
nói… hãy để bố mẹ đôi chút thời gian để suy ngẫm lại và nhỡ như bố mẹ không tài
nào nhớ nổi, đừng vì thế mà con bực mình mà tức giận… vì điều quan trọng nhất
đối với bố mẹ là được nhìn con, đưọc gần bên con và được nghe con nói, thế thôi
!
Nếu như bố mẹ không muốn ăn, đừng ép bố mẹ!… vì bố mẹ biết
khi nào bố mẹ đói hay không.
Khi đôi chân của bố mẹ không còn đứng vững như xưa nữa… hãy
giúp bố mẹ, nắm lấy tay bố mẹ như thể ngày nào bố mẹ đã tập tềnh con trẻ những
bước đi đầu đời.
Và một ngày như một ngày sẽ đến, bố mẹ sẽ nói với con rằng…
bố mẹ không muốn sống, bố mẹ muốn từ biệt ra đi.
Con đừng oán giận và buồn khổ… vì con sẽ hiểu và thông cảm cho bố mẹ khi thời gian sẽ tới với con.
Con đừng oán giận và buồn khổ… vì con sẽ hiểu và thông cảm cho bố mẹ khi thời gian sẽ tới với con.
Hãy cố hiểu và chấp nhận, đến khi về già, sống mà không còn
hữu ích cho xã hội mà chỉ là gánh nặng cho gia đình!… và sống chỉ là vỏn vẹn
hai chữ “sinh tồn”.
Một ngày con lớn khôn, con sẽ hiểu rằng, với bao sai lầm ai
chẳng vướng phải, bố mẹ vẫn bỏ công xây dựng cho con một con đường đi đầy an
lành.
Con đừng nên cảm thấy xót xa buồn đau, đừng cho rằng con bất
lực trước sự già nua của bố mẹ.
Con chỉ cần hiện diện bên bố mẹ để chia sẻ những gì bố mẹ
đang sống và cảm thông cho bố mẹ, như bố mẹ đã làm cho con tự khi lúc con chào
đời.
Hãy giúp bố mẹ trong từng bước đi vào chiều…
Hãy giúp bố mẹ trong phút sống còn lại trong yêu thương và
nhẫn nại…
Cách duy nhất còn lại mà bố mẹ muốn cảm ơn con là nụ cười và
cả tình thương để lại trong con.
Thương con thật nhiều.
Bố mẹ"
Tác giả: PIERRE ANTOINE (Việt kiều Pháp)
Nguồn: Phạm Kông
Mẹ tôi
theo Tâm hồn cao thượng của Hà Mai Anh
Thứ năm, ngày mồng 10
Sáng nay cô giáo Đencati lại chơi, cha tôi nhận thấy tôi đã nói một câu vô lễ với mẹ tôi. Vì thế cha tôi răn tôi bằng lá thơ sau này, đọc rất cảm động.
Sáng nay cô giáo Đencati lại chơi, cha tôi nhận thấy tôi đã nói một câu vô lễ với mẹ tôi. Vì thế cha tôi răn tôi bằng lá thơ sau này, đọc rất cảm động.
"Trước mặt cô giáo của em con, con
đã tỏ ra vô lễ với mẹ con. Enricô ơi ! Lần sau không được thế nữa ! Thái độ hỗn
hào của con đã xuyên thấu trái tim cha như một mũi dao. Cha còn nhớ mấy năm
trước đây, mẹ con đã thức suốt đêm ở cạnh giường con, nghe hơi con thở, mẹ con
đã lo lắng võ người và mỗi khi nghĩ đến nỗi phải "bỏ" con thì lại sụt
sùi. Con ơi ! Con nên nghĩ đến những lúc ấy và không nên tệ với mẹ con, một
người mẹ sẽ sẵn lòng đem một năm hạnh phúc của mình để chuộc một giờ đau đớn
cho con, một người mẹ sẽ vui lòng đi ăn xin để nuôi con và sẵn lòng hy sinh
tính mệnh để cứu con sống ! Con ơi ! Trong đời con, con sẽ có những ngày buồn
rầu, thảm đạm, nhưng cái ngày buồn thảm nhất, chính là ngày con mất mẹ con.
Rồi đây, con sẽ trưởng thành, những cuộc
phấn đấu sẽ rèn con nên người mạnh mẽ. Con sẽ không bao giờ quên được hình ảnh
mẹ con và con sẽ ước gì lại được nghe thấy tiếng êm ái và trông thấy nét mặt
hiền từ của mẹ con, ví dù lớn đến mực nào, khoẻ đến mực nào, con vẫn thấy là
một đứa trẻ chơ vơ và yếu đuối. Con sẽ hồi tưởng lại những lúc đã làm cho mẹ
con phải mếch lòng mà con buồn. Lòng hối hận sẽ cắn rứt con. Hình ảnh dịu dàng
và từ ái của mẹ con sẽ làm cho con thêm rầu rĩ. Con nên nhớ rằng lòng hiếu thảo
là một bổn phận thiêng liêng của con người. Kẻ nào giày xéo lên chữ hiếu là kẻ
khốn nạn. Quân giết người nếu biết tôn kính cha mẹ, cũng còn một điểm thành
thực trong tâm ; con người dù sang trọng tuyệt vời, nếu làm rầu lòng mẹ, xúc
phạm đến mẹ, cũng là kẻ không có nhân cách.
Enricô ơi ! Con van mẹ con đi, để mẹ con
hôn con cho cái hôn ấy xoá sách vết vô ơn ở trên trán con. Con ơi ! Lòng cha
vẫn yêu con, vì con là mối hy vọng quý báu nhất đời của cha, nhưng cha thà
không con còn hơn là có đứa con ở bạc với mẹ !" Cha con.
Bài diễn văn hay nhất mọi thời đại
Thưa quý ngài hội thẩm!Người bạn tốt nhất mà con người có được trên thế giới này có thể một ngày nào đó hóa ra kẻ thù quay lại chống ta. Con cái mà ta nuôi dưỡng bằng bao nhiêu sức lực và khổ cực với tình thương yêu hết mực, rồi ra, có thể là một lũ vô ơn. Những người mà ta thương yêu, giúp đỡ, cưu mang, nuôi nấng nên người, một ngày nào đó cũng có thể trở thành bất nhân, bất nghĩa. Những người gần gũi, thân thiết ta nhất, những người mà ta hy sinh cả cuộc đời cũng có thể trở nên những kẻ phản bội, phụ bạc lòng tin cậy của ta. Tiền bạc mà con người có được, rồi sẽ mất đi. Nó mất đi vào đúng lúc ta cần nó nhất. Tiếng tăm của con người cũng có thể tiêu tan cùng với thời gian. Những kẻ phục vụ tôn vinh ta khi ta thành đạt sẽ là những kẻ đầu tiên ném đá vào ta khi ta sa cơ lỡ vận.
Duy có một người bạn hoàn toàn không vụ lợi mà con người có được trong thế giới ích kỷ này, người bạn không bao giờ tỏ ra vô ơn hay tráo trở. Đó là con chó của ta.
Con chó của ta luôn ở bên cạnh ta, trong phú quý cũng như lúc bần hàn, khi khỏe mạnh cũng như lúc ốm đau. Nó ngủ yên trên nền đất lạnh, dù gió đông cắt da thịt hay bão tuyết lấp vùi, miễn sao được cận kề bên chủ là được. Nó hôn bàn tay ta dù khi ta không còn thức ăn gì cho nó. Nó liếm vết thương của ta và những trày xước mà ta hứng chịu khi ta va chạm với cuộc đời tàn bạo này. Nó canh giấc ngủ của ta như thể ta là ông hoàng dù ta có là một gã ăn mày. Dù ta tán gia bại sản, thân tàn danh liệt thì vẫn còn con chó trung thành, với tình yêu nó dành cho ta như thái dương trên bầu trời. Nếu chẳng may số phận đá ta ra rìa xã hội, không bạn bè, vô gia cư thì con chó trung thành chỉ xin ta một ân huệ là cho nó được đồng hành, cho nó được làm kẻ bảo vệ ta trước hiểm nguy, giúp ta chống lại được kẻ hại ta.
Và một khi trò đời hạ màn, thần chết rước linh hồn ta đi, để lại thân xác ta trong lòng đất lạnh, khi tất cả thân bằng quyến thuộc đã phủi tay sau nắm đất cuối cùng và quay đi để sống tiếp cuộc đời của họ thì khi ấy, bên nấm mồ ta, con chó cao thượng của ta, nằm gục mõm giữa hai chân trước, đôi mắt ướt buồn vẫn mở ra, canh giấc, trung thành và chân thực ngay cả khi ta đã mất rồi.
Nguồn: Intrenet
Lời căn dặn của người cha trước khi mất
Lời căn dặn của người cha trước khi mất Sưu tầm nguồn: Kienthuc.net.vn
Thông tin liên quan:
Tôn Vận Tuyền (Sun Yun-suan,
1913-2006), một nhà kinh tế, một chính trị gia Đài Loan. Ông là Bộ trưởng Bộ
Kinh tế từ năm 1969 đến 1978, sau đó được bầu làm người đứng đầu chính quyền
Đài Loan từ năm 1978 đến 1984. Tháng 2/1984, ông bị đột quỵ do xuất huyết não
và sau khi phục hồi chỉ có thể ngồi trên xe lăn. Tháng 2-2006, ông qua đời tại
Đài Bắc, hưởng thọ 92 tuổi. Ngoài các trước tác về kinh tế, chính trị, người ta
quan tâm đến một bức thư ông để lại cho các con của ông. Một bức thư giản dị
nhưng thật chân tình và sâu sắc.
"Các con thân mến,
Viết những điều căn dặn này, Ba dựa trên 3 nguyên tắc như sau :
1. Đời sống là vô thường, không ai biết trước mình sống được bao lâu, có những việc cần nếu được nói ra sớm để hiểu thì hay hơn.
2. Là cha của các con, nếu không nói ra thì chắc không ai nói rõ với các con những việc này đâu!
3. Đây là kết quả bao kinh nghiệm xương máu, thất bại đắng cay trong cuộc đời của bản thân mà Ba ghi nhận được, Nó sẽ giúp các con tránh được những nhầm lẫn oan phí trên con đường trưởng thành của các con.
Dưới đây là những điều nên ghi nhớ trong cuộc đời :
1. Nếu có người đối xử với con không tốt, đừng thèm để tâm cho mất thời giờ, trong cuộc đời nầy, không ai có bổn phận phải đối xử tốt với con cả, ngoại trừ cha và mẹ của các con. Nếu có người đối xử tốt với con, ngoài việc các con phải biết ơn, trân quý, các con cũng nên thận trọng một chút, vì người đời thường làm việc gì cũng có mục đích của nó, chớ có vội vàng cho là bạn tốt của mình ngay.
2. Không có người nào mà không thể thay thế được cả; không có vật gì mà nhất thiết phải sở hữu, bám chặt lấy nó. Nếu hiểu rõ được nguyên lý nầy, thì sau này trong cuộc đời, lỡ người bạn đời không còn muốn cùng đi trọn cuộc đời, hay vì lý do gì con bị mất đi những gì trân quý nhất trong đời con, thì cũng nên hiểu: đó cũng không phải là chuyện trời sập.
3. Đời người ngắn ngủi, nếu hôm nay ta để lãng phi thời gian, mai đây hiểu được thì thấy rằng quãng đời đó đã vĩnh viễn mất rồi!. Cho nên, nếu ta càng biết trân quý sinh mạng của mình càng sớm, thì ta được tận hưởng cuộc đời mình càng nhiều hơn. Đừng trông mong được sống trường thọ, chi bằng mình cứ tận hưởng cuộc đời mình ngay từ bây giờ.
4. Trên đời này chẳng hề có chuyện yêu thương bất diệt. Ái tình chỉ là một cảm xúc nhất thời. Cảm giác tuyệt đối này sẽ theo thời gian, hoàn cảnh mà từ từ biến thiên, thay đổi. Nếu người yêu bất diệt rời bỏ con rồi, hãy chịu khó nhẫn nại một chút, để thời gian dần dần trôi qua, để tâm tư mình từ từ lắng động, cái đau khổ cũng sẽ từ từ nhạt nhòa đi. Không nên cứ ôm ấp cái ảo ảnh yêu thương mãi, cũng không nên quá bi lụy vì thất tình.
5. Tuy có nhiều người trên thế giới này thành công, nổi tiếng mà chẳng có học hành nhiều, có bằng cấp cao, nhưng điều đó cũng không có nghĩa là; không cần học hành nhiều sẽ thành công. Kiến thức đạt được do việc học hành, giáo dục là vũ khí trong tay của mình. Ta có thể lập nên sự nghiệp với bàn tay trắng, nhưng không thể trong tay không có tấc sắt. Nên nhớ kỹ điều này !
6. Ba không yêu cầu các con phải phụng dưỡng trong nữa quãng đời còn lại của ba sau nầy. Ngược lại, Ba cũng không thể bao bọc nữa quãng đời sau này của các con, lúc các con đã trưởng thành, độc lập, đó cũng là lúc ba đã làm tròn thiên chức của Ba. Sau này các con có đi xe Bus công cộng hay xe hơi, nhà các con ăn soup vi cá hay ăn mì gói, đều là trách nhiệm của các con.
7. Các con có thể yêu cầu mình phải giữ chữ TÍN, nhưng không thể bắt người khác phải giữ chữ TÍN với mình. Các con có thể yêu cầu mình phải đối xử TỐT với người khác, nhưng không thể kỳ vọng người khác phải đối xử tốt với mình. Mình đối xử người ta thế nào, không có nghiã là nguời ta sẽ đối xử lại mình như thế ấy, nếu không hiểu rõ được điều nầy, sẽ tự chuốc lấy buồn phiền cho mình.
8. Trong mười mấy, hai mươi năm nay, ba tuần nào cũng mua Vé số, nhưng vẫn nghèo trắng tay, điều này chứng minh; muốn phát đạt, phải siêng năng làm ăn mới khá được. Trên thế gian này không có cái gì miễn phí cả. Đôi khi ta cũng có may mắn gặp được người tốt giúp đỡ thiên hạ mà không đòi hỏi gì cả, Nhưng hiếm lắm ! Đó là chuyện May Rủi của cuộc đời ! Tất cả hình như đều hướng thượng theo tháp Maslow
9. Sum Họp Gia đình, thân thích đều là duyên phận, bất luận trong kiếp này chúng ta sống chung với nhau được bao lâu ,như thế nào, nên trân qúy khoảng thời gian chúng ta được chung sống với nhau, kiếp sau, dù ta có thương hay không thương, cũng không có dịp gặp lại nhau đâu."
"Các con thân mến,
Viết những điều căn dặn này, Ba dựa trên 3 nguyên tắc như sau :
1. Đời sống là vô thường, không ai biết trước mình sống được bao lâu, có những việc cần nếu được nói ra sớm để hiểu thì hay hơn.
2. Là cha của các con, nếu không nói ra thì chắc không ai nói rõ với các con những việc này đâu!
3. Đây là kết quả bao kinh nghiệm xương máu, thất bại đắng cay trong cuộc đời của bản thân mà Ba ghi nhận được, Nó sẽ giúp các con tránh được những nhầm lẫn oan phí trên con đường trưởng thành của các con.
Dưới đây là những điều nên ghi nhớ trong cuộc đời :
1. Nếu có người đối xử với con không tốt, đừng thèm để tâm cho mất thời giờ, trong cuộc đời nầy, không ai có bổn phận phải đối xử tốt với con cả, ngoại trừ cha và mẹ của các con. Nếu có người đối xử tốt với con, ngoài việc các con phải biết ơn, trân quý, các con cũng nên thận trọng một chút, vì người đời thường làm việc gì cũng có mục đích của nó, chớ có vội vàng cho là bạn tốt của mình ngay.
2. Không có người nào mà không thể thay thế được cả; không có vật gì mà nhất thiết phải sở hữu, bám chặt lấy nó. Nếu hiểu rõ được nguyên lý nầy, thì sau này trong cuộc đời, lỡ người bạn đời không còn muốn cùng đi trọn cuộc đời, hay vì lý do gì con bị mất đi những gì trân quý nhất trong đời con, thì cũng nên hiểu: đó cũng không phải là chuyện trời sập.
3. Đời người ngắn ngủi, nếu hôm nay ta để lãng phi thời gian, mai đây hiểu được thì thấy rằng quãng đời đó đã vĩnh viễn mất rồi!. Cho nên, nếu ta càng biết trân quý sinh mạng của mình càng sớm, thì ta được tận hưởng cuộc đời mình càng nhiều hơn. Đừng trông mong được sống trường thọ, chi bằng mình cứ tận hưởng cuộc đời mình ngay từ bây giờ.
4. Trên đời này chẳng hề có chuyện yêu thương bất diệt. Ái tình chỉ là một cảm xúc nhất thời. Cảm giác tuyệt đối này sẽ theo thời gian, hoàn cảnh mà từ từ biến thiên, thay đổi. Nếu người yêu bất diệt rời bỏ con rồi, hãy chịu khó nhẫn nại một chút, để thời gian dần dần trôi qua, để tâm tư mình từ từ lắng động, cái đau khổ cũng sẽ từ từ nhạt nhòa đi. Không nên cứ ôm ấp cái ảo ảnh yêu thương mãi, cũng không nên quá bi lụy vì thất tình.
5. Tuy có nhiều người trên thế giới này thành công, nổi tiếng mà chẳng có học hành nhiều, có bằng cấp cao, nhưng điều đó cũng không có nghĩa là; không cần học hành nhiều sẽ thành công. Kiến thức đạt được do việc học hành, giáo dục là vũ khí trong tay của mình. Ta có thể lập nên sự nghiệp với bàn tay trắng, nhưng không thể trong tay không có tấc sắt. Nên nhớ kỹ điều này !
6. Ba không yêu cầu các con phải phụng dưỡng trong nữa quãng đời còn lại của ba sau nầy. Ngược lại, Ba cũng không thể bao bọc nữa quãng đời sau này của các con, lúc các con đã trưởng thành, độc lập, đó cũng là lúc ba đã làm tròn thiên chức của Ba. Sau này các con có đi xe Bus công cộng hay xe hơi, nhà các con ăn soup vi cá hay ăn mì gói, đều là trách nhiệm của các con.
7. Các con có thể yêu cầu mình phải giữ chữ TÍN, nhưng không thể bắt người khác phải giữ chữ TÍN với mình. Các con có thể yêu cầu mình phải đối xử TỐT với người khác, nhưng không thể kỳ vọng người khác phải đối xử tốt với mình. Mình đối xử người ta thế nào, không có nghiã là nguời ta sẽ đối xử lại mình như thế ấy, nếu không hiểu rõ được điều nầy, sẽ tự chuốc lấy buồn phiền cho mình.
8. Trong mười mấy, hai mươi năm nay, ba tuần nào cũng mua Vé số, nhưng vẫn nghèo trắng tay, điều này chứng minh; muốn phát đạt, phải siêng năng làm ăn mới khá được. Trên thế gian này không có cái gì miễn phí cả. Đôi khi ta cũng có may mắn gặp được người tốt giúp đỡ thiên hạ mà không đòi hỏi gì cả, Nhưng hiếm lắm ! Đó là chuyện May Rủi của cuộc đời ! Tất cả hình như đều hướng thượng theo tháp Maslow
9. Sum Họp Gia đình, thân thích đều là duyên phận, bất luận trong kiếp này chúng ta sống chung với nhau được bao lâu ,như thế nào, nên trân qúy khoảng thời gian chúng ta được chung sống với nhau, kiếp sau, dù ta có thương hay không thương, cũng không có dịp gặp lại nhau đâu."
Trần Đức Tiến ( sưu tầm)
Thứ Năm, 1 tháng 8, 2013
Hãy bế em ra khỏi cuộc đời anh !
Hãy
bế em ra khỏi cuộc đời anh ! ( Theo nguồn Hoathuytinh.com.vn )
Vào
ngày cưới của tôi, tôi đã ôm vợ trên đôi tay của mình. Xe đưa dâu dừng tại
trước tổ uyên ương của chúng tôi. Đám bạn thân của tôi nhất quyết bắt tôi phải
đưa nàng ra khỏi xe trên đôi tay của mình.
Do
vậy, tôi đã bế nàng vào nhà. Lúc đó, nàng là một cô dâu tròn trĩnh và e thẹn,
còn tôi là một chú rể rất sung sức và tràn trề hạnh phúc.
Nhưng
đó là cảnh của mười năm trước. Những chuỗi ngày sau đó cũng giản dị như một cốc
nước tinh khiết: chúng tôi có con, tôi bước vào thương trường và cố gắng kiếm
thật nhiều tiền. Khi của cải trong gia đình chúng tôi mỗi lúc một nhiều hơn
cũng là lúc tình cảm giữa hai chúng tôi suy giảm dần.
Vợ
tôi là một công chức nhà nước. Mỗi sáng chúng tôi cùng ra khỏi nhà với nhau và
hầu như về nhà cùng một lúc. Con chúng tôi thì học tại một trường nội trú. Cuộc
sống hôn nhân của chúng tôi nhìn bề ngoài hạnh phúc đến nỗi nhiều người phải
ganh tị. Nhưng thật ra cuộc sống yên ấm đó gần như bị xáo trộn bởi những đổi
thay không ngờ...
Dew
đã bước vào cuộc đời tôi.
Đó
là một ngày đầy nắng. Tôi đứng trước một ban công rộng lớn. Dew ôm vòng sau
lưng tôi. Con tim tôi, một lần nữa, lại đắm chìm trong dòng suối yêu đương cùng
nàng. Đây là căn hộ tôi mua cho cô ấy.
Dew
nói: “Anh là mẫu đàn ông có sức cuốn hút với đàn bà nhiều nhất”. Câu nói của
Dew đột nhiên nhắc tôi nhớ đến vợ mình. Hồi chúng tôi mới cưới, nàng nói:
"Mẫu đàn ông như anh, khi thành đạt sẽ rất quyến rũ với phụ nữ". Nghĩ
đến lời nói đó của vợ mình, tôi thoáng do dự. Tôi hiểu mình đang phản bội lại
nàng. Nhưng tôi đã không thể cưỡng lại chính mình.
Kéo
tay Dew sang một bên, tôi nói: “Em đi mua mấy món đồ nội thất nhé? Anh có vài
việc phải làm ở công ty”. Hiển nhiên là nàng thất vọng rồi bởi vì tôi đã hứa sẽ
cùng đi với nàng. Ngay lúc ấy, ý nghĩ phải ly hôn xuất hiện trong tâm trí tôi
mặc dù trước đây ly hôn là một điều tưởng chừng không thể.
Nhưng
tôi nhận ra khó mà mở lời với vợ về chuyện này. Cho dù tôi có đề cập nó một
cách nhẹ nhàng đến đâu chăng nữa, cô ấy chắc chắn sẽ bị tổn thương sâu sắc.
Công bằng mà nói, cô ấy là một người vợ tốt. Tối nào, cô ấy cũng bận rộn chuẩn bị bữa ăn tối, trong khi tôi ngồi phía trước màn ảnh TV. Bữa ăn tối thường xong sớm. Sau đó, chúng tôi cùng xem TV. Không thì, tôi lại thơ thẩn bên máy tính, mường tượng thân thể của Dew. Đó là cách tôi thư giãn.
Công bằng mà nói, cô ấy là một người vợ tốt. Tối nào, cô ấy cũng bận rộn chuẩn bị bữa ăn tối, trong khi tôi ngồi phía trước màn ảnh TV. Bữa ăn tối thường xong sớm. Sau đó, chúng tôi cùng xem TV. Không thì, tôi lại thơ thẩn bên máy tính, mường tượng thân thể của Dew. Đó là cách tôi thư giãn.
Một
ngày nọ, tôi nửa đùa nửa thật nói với vợ tôi, “Giả dụ chúng ta phải ly hôn, em
sẽ làm gì?”. Cô ấy nhìn chằm chặp tôi phải đến vài giây mà không nói lời nào.
Hiển nhiên cô ấy tin rằng ly hôn là một cái gì rất xa vời với cô ấy. Tôi không
hình dung được vợ tôi sẽ phản ứng thế nào một khi biết rằng tôi đang nói nghiêm
túc về chuyện đó.
Lúc
vợ tôi bước vào phòng làm việc của tôi ở công ty thì Dew cũng vừa bước ra. Hầu
như tất cả nhân viên ở văn phòng tôi đều nhìn vợ tôi với ánh mắt ra chiều thông
cảm và cố giấu giếm chút gì đó khi nói chuyện với nàng. Vợ tôi dường như có
nghe phong phanh vài lời bóng gió. Cô ấy chỉ mỉm cười dịu dàng với đám nhân
viên, nhưng tôi đọc được nỗi đau trong đôi mắt ấy.
Một lần nữa, Dew lại nói với tôi: "Ninh, anh ly dị cô ấy đi? Rồi chúng mình sẽ cùng chung sống với nhau”. Tôi gật đầu. Tôi biết mình không thể chần chừ thêm được nữa.
Một lần nữa, Dew lại nói với tôi: "Ninh, anh ly dị cô ấy đi? Rồi chúng mình sẽ cùng chung sống với nhau”. Tôi gật đầu. Tôi biết mình không thể chần chừ thêm được nữa.
Khi
vợ tôi dọn ra bàn chiếc dĩa cuối cùng, tôi nắm lấy tay cô áy. “Anh có điều này
muốn nói với em”, tôi nói. Cô ấy ngồi xuống, lặng lẽ ăn.
Tôi
lại nhìn thấy nỗi đau trong đôi mắt nàng. Đột nhiên, tôi không biết phải mở
miệng như thế nào. Nhưng tôi phải nói cho cô ấy biết những gì tôi đang suy nghĩ
thôi. “Anh muốn ly hôn”. Cuối cùng thì tôi cũng đặt vấn đề hết sức nặng nề này
một cách thật nhẹ nhàng.
Cô
ấy tỏ ra không khó chịu lắm với lời tôi nói mà chỉ hỏi nhỏ “Tại sao?”. “Anh nói
thật đấy”, tôi tránh trả lời câu hỏi của cô ấy. Cái gọi là câu trả lời của tôi
đã khiến cô ta giận dữ. Cô ấy ném đôi đũa đi và hét vào mặt tôi “Anh không phải
là đàn ông!”.
Đêm đó, chúng tôi không nói chuyện với nhau. Cô ấy khóc lóc. Tôi hiểu cô ấy muốn biết chuyện gì đã xảy ra với cuộc hôn nhân của chúng tôi. Nhưng tôi khó đưa ra được câu trả lời thỏa đáng bởi vì trái tim tôi đã nghiêng về Dew.
Đêm đó, chúng tôi không nói chuyện với nhau. Cô ấy khóc lóc. Tôi hiểu cô ấy muốn biết chuyện gì đã xảy ra với cuộc hôn nhân của chúng tôi. Nhưng tôi khó đưa ra được câu trả lời thỏa đáng bởi vì trái tim tôi đã nghiêng về Dew.
Trong
tâm trạng tội lỗi tột cùng, tôi thảo đơn ly hôn ghi rõ cô ấy sẽ sở hữu căn nhà,
chiếc xe hơi và 30% cổ phần trong công ty tôi. Nhìn lướt qua tờ đơn, cô ấy xé
nó ra từng mảnh. Tôi cảm thấy tim mình đau nhói. Người phụ nữ chung sống với
tôi suốt mười năm nay bỗng trở nên xa lạ chỉ trong một ngày. Nhưng, tôi không
thể rút lại những lời đã nói.
Cuối
cùng, điều tôi mong đợi đã đến.. Cô ấy òa khóc trước mặt tôi. Tiếng khóc của cô
ấy thực sự là liều thuốc an thần cho tôi. Ý định ly hôn dằn vặt tôi suốt nhiều
tuần qua giờ đây dường như càng trở nên rõ rệt và mạnh mẽ.
Trời
khuya, tôi về nhà sau tiệc chiêu đãi khách hàng. Tôi nhìn thấy vợ tôi đang cắm
cúi viết tại bàn làm việc.. Tôi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Nửa đêm, tỉnh
giấc, tôi thấy cô ấy vẫn ngồi viết. Tôi trở mình và ngủ tiếp.
Vợ
tôi đưa ra điều kiện ly hôn: Cô ấy không cần bất cứ thứ gì của tôi, nhưng tôi
phải cho cô ấy thời gian một tháng trước khi chính thức ly hôn; và trong thời
gian một tháng đó, chúng tôi phải sống với nhau một cuộc sống bình thường. Lý
do chỉ đơn giản vì: tháng sau con trai của chúng tôi sẽ kết thúc kỳ nghỉ hè và
cô ấy không muốn nó phải chứng kiến cuộc hôn nhân của chúng tôi đổ vỡ.
Cô
ấy đưa cho tôi thư thỏa thuận cô ấy soạn sẵn và hỏi: “Anh còn nhớ em đã vào
phòng cô dâu trong ngày cưới như thế nào không?”. Câu hỏi này chợt làm sống tại
trong tôi tất cả những kỷ niệm tuyệt vời ngày ấy. Tôi gật đầu và nói: “Anh còn
nhớ”.
“Lúc
đó, anh đã bế em trên đôi tay của anh”, cô ấy tiếp tục, “do vậy, em có một yêu
cầu là anh phải bế em ra vào ngày chúng ta ly hôn. Từ giờ đến hết tháng này,
anh phải bế em từ giường ngủ đến cửa nhà mình vào mỗi sáng”. Tôi mỉm cười đồng
ý. Tôi biết cô ấy đang nhớ lại những chuỗi ngày ngọt ngào hạnh phúc và muốn
cuộc hôn nhân của mình kết thúc lãng mạn.
Tôi
kể cho Dew nghe về điều kiện ly hôn của vợ mình. Cô ấy cười to và cho rằng đó
là một yêu cầu ngu xuẩn. “Cho dù cô ta có đưa ra mánh khóe gì chăng nữa, thì
vẫn phải đối mặt với kết cục ly hôn mà thôi”, cô ấy nói một cách khinh bỉ. Lời
nói đó của Dew ít nhiều khiến tôi cảm thấy khó chịu.
Vợ tôi và tôi đã không đụng chạm gì về thể xác kể từ khi tôi có ý định ly hôn. Chúng tôi đối xử với nhau như hai người xa lạ. Vì vậy ngày đầu tiên tôi bế cô ấy, cả hai chúng tôi tỏ ra khá lóng ngóng, vụng về. Đứa con trai vỗ tay theo sau chúng tôi: “Cha đang ôm mẹ trên tay”. Lời nói của con trẻ làm tim tôi đau nhói. Từ phòng ngủ đến phòng khách, sau đó mới đến cửa ra vào, tôi đã đi bộ trên mười mét với cô ấy trên tay. Cô ấy nhắm mắt và nói nhẹ nhàng, "Chúng ta sẽ bắt đầu từ hôm nay đừng nói gì cho con hay”. Tôi gật đầu và cảm thấy chút gì đổ vỡ. Tôi đặt cô ấy xuống ở cửa ra vào. Cô ấy đứng đó chờ xe buýt, còn tôi lái xe đến công ty.
Vợ tôi và tôi đã không đụng chạm gì về thể xác kể từ khi tôi có ý định ly hôn. Chúng tôi đối xử với nhau như hai người xa lạ. Vì vậy ngày đầu tiên tôi bế cô ấy, cả hai chúng tôi tỏ ra khá lóng ngóng, vụng về. Đứa con trai vỗ tay theo sau chúng tôi: “Cha đang ôm mẹ trên tay”. Lời nói của con trẻ làm tim tôi đau nhói. Từ phòng ngủ đến phòng khách, sau đó mới đến cửa ra vào, tôi đã đi bộ trên mười mét với cô ấy trên tay. Cô ấy nhắm mắt và nói nhẹ nhàng, "Chúng ta sẽ bắt đầu từ hôm nay đừng nói gì cho con hay”. Tôi gật đầu và cảm thấy chút gì đổ vỡ. Tôi đặt cô ấy xuống ở cửa ra vào. Cô ấy đứng đó chờ xe buýt, còn tôi lái xe đến công ty.
Vào
ngày thứ hai, chúng tôi “diễn” dễ dàng hơn. Cô ấy dựa vào ngực tôi. Chúng tôi quá
gần nhau đến nỗi tôi có thể ngửi được mùi hương từ áo khoác của nàng.. Tôi nhận
ra rằng đã lâu lắm rồi tôi không nhìn kỹ người phụ nữ thân yêu của mình. Tôi
nhận ra vợ tôi không còn trẻ nữa. Đã xuất hiện một vài nếp nhăn trên gương mặt
của nàng.
Ngày
thứ ba, cô ấy thì thầm vào tai tôi: "Vườn ngoài kia đang bị xói mòn đấy.
Anh cẩn thận khi đi qua đó nghe". Ngày thứ tư khi tôi nâng cô ấy lên, tôi
có cảm giác chúng tôi vẫn còn là một đôi uyên ương khăng khít và tôi đang ôm
người yêu trong vòng tay âu yếm của mình. Những tơ tưởng về Dew trở nên mờ nhạt
dần.
Đến ngày thứ năm và thứ sáu, cô ấy tiếp tục dặn dò tôi vài thứ, nào là cô ấy để chiếc áo sơ mi vừa ủi ở đâu, nào là tôi phải cẩn thận hơn trong lúc nấu nướng. Tôi đã gật đầu. Cảm giác thân thiết, gần gũi lại trở nên mạnh mẽ nhiều hơn.
Đến ngày thứ năm và thứ sáu, cô ấy tiếp tục dặn dò tôi vài thứ, nào là cô ấy để chiếc áo sơ mi vừa ủi ở đâu, nào là tôi phải cẩn thận hơn trong lúc nấu nướng. Tôi đã gật đầu. Cảm giác thân thiết, gần gũi lại trở nên mạnh mẽ nhiều hơn.
Nhưng
tôi không nói với Dew về điều này. Tôi cảm thấy bế cô ấy dễ dàng hơn. Có lẽ mỗi
ngày đều luyện tập như vậy đã làm tôi mạnh mẽ hơn. Tôi nói với cô ấy: “Có vẻ bế
em không còn khó nữa”.
Vợ
tôi đang chọn váy đi làm. Tôi thì đứng đợi để bế cô ấy. Cô ấy loay hoay một lúc
nhưng vẫn không tìm ra chiếc váy nào vừa vặn cả. Rồi, cô ấy thở dài, “Mấy cái
váy của em đều bị rộng ra cả rồi”. Tôi mỉm cười. Nhưng đột nhiên tôi hiểu rằng
thì ra cô ấy đã ốm đi nên tôi mới bế cô ấy dễ dàng, chứ không phải vì tôi mạnh
khỏe hơn trước. Tôi biết vợ mình đã chôn giấu tất cả niềm cay đắng trong tim.
Tôi lại cảm thấy đau đớn. Theo phản xạ tự nhiên, tôi đưa tay chạm vào đầu cô
ấy.
Đúng
lúc đó, thằng con chúng tôi chạy đến "Cha à, đến giờ bế mẹ ra rồi" -
nó nói. Đối với nó, hình như nhìn thấy cha bế mẹ ra đã là một phần tất yếu
trong cuộc sống của nó rồi. Vợ tôi ra hiệu cho nó lại gần và ôm nó thật chặt.
Tôi quay mặt đi vì sợ rằng mình sẽ thay đổi quyết định vào phút chót.
Tôi
ôm cô ấy trong vòng tay, bước từ phòng ngủ qua phòng khách, qua hành lang. Tay cô ấy vòng qua cổ tôi một cách nhẹ nhàng và tự nhiên.
Tôi ôm cô ấy thật chặt, tưởng tượng như chúng tôi đang trở về ngày tân hôn.
Nhưng tôi thật sự buồn vì vợ tôi đã gầy hơn xưa rất nhiều.
Vào
ngày cuối cùng, tôi thấy khó có thể cất bước khi ôm cô ấy trong vòng tay. Con
trai chúng tôi đã lên trường. Vợ tôi bảo: “Thực ra, em mong anh sẽ ôm em trong
tay đến khi nào chúng ta già". Tôi ôm cô ấy thật chặt và nói: "Cả em
và anh đã không nhận ra rằng cuộc sống của chúng mình từ lâu đã thiếu vắng quá
nhiều những thân mật, gần gũi".
Tôi
phóng ra khỏi xe thật nhanh mà không cần khóa cả cửa xe. Tôi sợ bất cứ sự chậm
trễ nào của mình sẽ khiến tôi đổi ý. Tôi bước lên tàu. Dew ra mở cửa. Tôi nói
với cô ấy: “Xin lỗi, Dew, anh không thể ly hôn. Anh nói thật đấy”.
Cô ấy kinh ngạc nhìn tôi. Sau đó, Dew sờ trán tôi. “Anh không bị sốt chứ”, cô ấy hỏi. Tôi gỡ tay cô ấy ra. “Dew, anh xin lỗi”, tôi nói. “Anh chỉ có thể xin lỗi em. Anh sẽ không ly dị. Cuộc sống hôn nhân của anh có lẽ tẻ nhạt vì cô ấy và anh không nhận ra giá trị của những điều bé nhỏ trong cuộc sống lứa đôi, chứ không phải bởi vì anh và cô ấy không còn yêu nhau nữa. Bây giờ, anh hiểu rằng bởi anh đưa cô ấy về nhà, bởi cô ấy đã sinh cho anh một đứa con, nên anh phải giữ cô ấy đến suốt đời. Vì vậy anh phải nói xin lỗi với em”.
Cô ấy kinh ngạc nhìn tôi. Sau đó, Dew sờ trán tôi. “Anh không bị sốt chứ”, cô ấy hỏi. Tôi gỡ tay cô ấy ra. “Dew, anh xin lỗi”, tôi nói. “Anh chỉ có thể xin lỗi em. Anh sẽ không ly dị. Cuộc sống hôn nhân của anh có lẽ tẻ nhạt vì cô ấy và anh không nhận ra giá trị của những điều bé nhỏ trong cuộc sống lứa đôi, chứ không phải bởi vì anh và cô ấy không còn yêu nhau nữa. Bây giờ, anh hiểu rằng bởi anh đưa cô ấy về nhà, bởi cô ấy đã sinh cho anh một đứa con, nên anh phải giữ cô ấy đến suốt đời. Vì vậy anh phải nói xin lỗi với em”.
Dew
như choàng tỉnh. Cô ta cho tôi một cái tát như trời giáng rồi đóng sầm cửa lại
và khóc nức nở. Tôi xuống cầu thang và lái xe đến thẳng công ty. Khi đi ngang
tiệm hoa bên đường, tôi đặt một lẵng hoa mà vợ tôi yêu thích. Cô bán hàng hỏi
tôi muốn viết lời chúc gì vào tấm thiệp. Tôi mỉm cười và viết “Anh sẽ bế em ra,
vào mỗi sáng cho đến khi chúng ta già”.
Bông hoa bên
vách núi 07/04/2009
09:44
Chồng
chị là một kĩ sư giỏi, chị yêu anh vì sự vững chãi, chín chắn của anh, chị yêu
cái cảm giác ấm áp mà chị có mỗi khi chị tựa đầu vào vai anh. Nhưng, sau 2 năm
là vợ chồng, chị bỗng thấy mệt mỏi với những cảm giác mà chị phải trải qua khi
chung sống với anh...
Những
lý do khiến chị yêu anh trước đây bỗng biến thành những lý do tạo nên sự đổi
thay trong chị. Chị là một phụ nữ nhạy cảm và rất dễ bị thương tổn trong tình
yêu, chị luôn khao khát những khoảnh khắc lãng mạn, giống như bé gái nhỏ thèm
khát kẹo ngọt. Nhưng anh lại trái ngưỡc với chị, anh không có sự nhạy cảm, và
hoàn toàn không quan tâm đến những khoảng khắc lãng mạn trong cuộc sống vợ
chồng, điều này đã làm cho chị chán nản hơn.
Và
chuyện gì đến phải đến, một hôm chị quyết định cho anh biết rằng chị muốn ly
dị, rằng chị không thể chung sống với anh thêm một giờ phút nào nữa. Rất bất
ngờ khi nghe chị yêu cầu như vậy, anh chỉ biết hỏi: "Tại sao?".
"Em cảm thấy mệt mỏi, không có lý do nào cho mọ thứ trên thế gian
này!"- chị trả lời.
Anh
không nói gì thêm nữa, nhưng suốt đêm đó, anh không ngủ, và chìm sâu vào những
ưu tư, khắc khoải với ánh sáng lập loè của điếu thuốc gắn trên môi. Sự im lặng
của nah càng là cho cảm giác thất vọng trong chị tăng lên, đấy là người đàn ông
không thể biểu lộ gì ngay cả lúc gặp tình huống khó khăn như lúc này, còn gì
nữa để mà chị hi vọng ở anh?
Cuối
cùng rồi anh cũng lên tiếng hỏi chị:"Anh có thể làm gì để thay đổi ý định
của em?". Ai đó đã nói đúng:"Rất khó khăn để thay đổi tính cách của
một con người", và chị nghĩ rằng chị không thể nào thay đổi cách sống của
anh.
Nhìn
sâu vào mắt anh, chị chậm rãi trả lời: "Đây chính là câu hỏi, nếu câu trả
lời của anh có thể thuyết phục em, em sẽ thay đổi ý định. Nếu em nói, em muốn
bông hoa ở phía bên kia vách núi, và cả hai chúng ta đều biết rằng khi anh cố
hái bông hoa đó cho em thì anh sẽ chết, anh có vẫn cố làm cho em hài lòng
chứ?". Anh ngần ngừ đáp: "Ngày mai anh sẽ trả lời câu hỏi của
em..."
Những
hi vọng của chị hoàn toàn bị chìm xuống khi nghe câu trả lời của anh.
Sáng
hôm sau, chị tỉnh giấc và nhận ra anh đã đi rồi. Chị nhìn thấy một mảnh giấy
với dòng chữ ngoệch ngoạc của anh, được dằn dưới ly nước, trên chiếc bàn ăn gần
cửa...và chị bắt đầu đọc.
"Em
yêu,
Anh
sẽ không thể nào hái bông hoa đó cho em, nhưng hãy cho anh giải thích những lý
do mà anh không thể".
Ngay
những dòng đầu đã làm tan nát trái tim chị, chị tiếp tục đọc.
"...Khi
em sử dụng máy vi tính, anh luôn sắp xếp phần mềm cho em dễ sử dụng, và khi em
kêu lên trước màn hình khi có sự cố, anh luôn chuẩn bị những ngón tay để có thể
giúp em phục hồi lại những chương trình.
Em
thường bỏ quên chìa khoá cửa, nên anh luôn chuẩn bị đôi chân để sẵn sàng chạy
về mở cửa cho em.
Em
rất thích đi du lịch, nhưng lại thường hay bị lạc đường trong những thành phố
xa lạ, nên anh phải chuẩn bị đôi mắt của mình để chỉ đường về cho em.
Em
thường đau bụng mỗi lần gần đến tháng, nên anh luôn chuẩn bị lòng bàn tay mình
để sẵn sàng xoa bụng cho em để em dịu cơn đau.
Khi
thấy em luôn thích ở nhà, anh lo rằng em sẽ có thể bị mắc bệnh tự kỷ, vì thế anh
phải luôn pha trò và chuẩn bị những câu chuyện vui để em quên đi nỗi buồn chán.
Khi
em luôn chăm chú vào màn hình vi tính, anh sợ như vậy sẽ có hại cho đôi mắt của
em, nên anh phải để dành đôi mắt của mình để khi chúng ta già, anh sẽ có thể
giúp cắt móng tay, và nhổ những sợi tóc bạc cho em.
Anh
có thể nắm bàn tay em đi tản bộ trên bãi biển, để em thưởng thức cảnh mặt trời
mọc và bãi cát xinh đẹp...và anh sẽ cho em biết rằng những màu sắc của những
bông hoa cũng rực rỡ như gương mặt tươi tắn của em...
Vì
vậy, em yêu, trừ phi em chắc chắn rằng có ai đó yêu em hơn anh đã yêu em...nên
bây giờ anh không thể hái bông hoa đó cho em, và chết..."
Nước
mắt của chị không ngừng rơi trên trang giấy, làm nhạt nhòa những dòng chữ của
anh...Chị đọc tiếp: "....Bây giờ, nếu em cảm thấy hài lòng thì hãy mở
cửa ra, vì anh đang đứng đó với bánh mỳ và sữa tươi cho buổi sáng của em, những
món ăn mà em thích..."
Chị
lao đến cửa và mở tung nó ra, trông thấy anh với gương mặt lo lắng, chị nắm
chặt tay anh, cùng với ổ bánh mỳ và chai sữa, bây giờ chị biết chắc rằng không
có ai yêu chị như anh đã yêu chị, và chị quyết định quên đi bông hoa bên kia
vách núi...
Khi
được sống trong sự đầy đủ, dư thừa của tình yêu, thì cái sôi nổi trong tình yêu
thường bị khô héo đi, và người ta không còn có thể nhận thức được đâu là tình
yêu chân thật và đâu là tình yêu giả dối, giữa cảm giác bình yên và buồn chán
đó.
(Theo
Thanh Niên)
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)
